Lifestyle

Tháng 4

Tháng tư mang theo tâm hồn của một vùng đất đầy nắng và gió. Một ngày không bận rộn, không quay cuồng, không ồn ào và..một mình.Sao mà nhanh quá! Ngày hè với ánh nắng chiều nhẹ nhàng và đường phố vẫn tấp nập như thế. Mỗi người đều có cách hoài niệm của riêng mình. Kẻ chọn rượu say trong những đêm trường với mong muốn ngủ một giấc thật dài. Người chọn cách chạy về với biển hy vọng sóng rồi sẽ đánh tan cái quá khứ ngọt ngào bên những triền cát trắng. Kẻ chọn cách lang thang trở về nơi hẹn cũ mong xóa sạch những dấu chân người ở lại. Người đem ném nó vào những câu chữ với muốn mong ai đó sẽ đồng cảm. Kẻ vội vã tìm người thay thế mong bắt gặp lại một ánh mắt thân quen thuở nào….

Mới đó thôi…

Đã trải qua bao mối tình, và đã có mối tình nào là trọn vẹn, yêu thương đã đủ hay chỉ là cảm xúc nhất thời. Có phải bản thân sống vội muốn nhanh chóng có người thương mà vô tình cắt đứt giai đoạn, rồi lại nhận ra, yêu thương này chẳng đâu vào đâu? Phải chăng là vì cuộc sống vội vã bắt ta phải tìm kiếm bến đỗ mới cho cuộc đời. Hi sinh bao nhiêu nữa thì tình yêu nhận được mới thực sự vẹn tròn.Đôi khi giữa dòng đời ta thấy bản thân như bị bỏ rơi, lạc lõng giữa bao con người xa lạ. Cho đến lúc ấy điều mà chúng ta nhận ra là thế giới của mình bao lâu nay quá bé nhỏ, điều mà chúng ta muốn đôi khi chỉ là được ở bên ai đó, cùng nhau đi qua những ngày giông bão.

Khi người ta bình yên thì quên lời hứa lúc bão giông. Mỗi ngày ngoài kia tình yêu vụn vỡ nhiều như những hạt mưa va vào mặt đất. Vụn vỡ, trôi đi, nhưng để lại những vệt dài loang lổ. Mà có khi những người bước đến sau cơn mưa, cầu vồng thì khi có khi không,còn trượt chân ngã vào những vệt nước nông sâu chẳng rõ ấy thì đớn đau luôn có!Và anh cũng chẳng thể ngăn được tình yêu lịm tắt bởi sự tàn nhẫn của thời gian.

Là thế đấy! Nhưng khi thượng đế cất bước xuống trần gian mà cho ta dang tay níu lấy một thứ gì đó để biến nó là trọn vẹn cùa ta thì tôi vẫn biết rằng, đâu đây khoảng trời phẳng lặng cùa bao tơ tường đầy lí trí vẫn sẽ chọn đó là thanh xuân- mốc tuổi đời thương nhớ. Rồi lại có một câu hỏi khẽ vu vơ: “Vì sao lại thương nhớ?”. Ừ! Thì cũng là vì thanh xuân chính là cái dấu mốc quá sâu đậm để tồn tại, lưu giữ hay thậm chí là hiện nhân trong tư tưởng để chứng kiến những gì ta đi qua. Nó chất chứa hết những niềm vui, nỗi buồn thầm dại, chất chứa những vấp ngã, những trưởng thành, và chất chứa đong đầy cả những cung bậc cảm xúc theo khúc thăng trầm bước vội.

Tuổi thanh xuân xoắn xuýt trải dài trong tình yêu và khát vọng. Rồi khát vọng khẽ như một cơn nắng của vầng dương chói rọi giọt qua đời ta rồi ánh lên đến kì lạ, cơn nắng ấy cũng tưởng như đích đến một điểm tựa đầy nhiệt huyết và trong veo đang sống trong nơi nào ấy có thanh xuân thực sự.

Tình yêu đấy! Ấy là yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống. Có tình yêu ta cứ như sơn ca biết hót, như mây dạt giữa trời, như bình yên với nắng, như hòa quyện tất cả cái trào dâng lên đến nấc thang hạnh phúc khắc khoải mãi trong cảm xúc của ta. Và khi ấy thì thanh xuân đúng là thanh xuân.

Nhưng tình yêu là thế! Có được nó là như chính ta đang dang đôi tay bé nhỏ chẳng thoảng âu lo với mây trời, nhưng trời rộng bao la đâu chẳng ra một áng mây khuất lối. Thế giới này đấy! Để mà một cái hồn thanh xuân đầy nhạy cảm yêu thương cũng đầy rẫy những khó khăn mênh mang trong chặng đời. Vì sao khẽ hỏi thế giới này có biết không? Thanh xuân vậy thôi nhưng thực ra nó cũng là một thứ gì đó mong manh, non nớt lắm! Còn thế giới của ta, nếu như là khi còn bé thì thế giới còn đẹp lắm phải không. Khi ta mở đôi mắt còn chưa vẩn bụi ngước nhìn thế giới chỉ toàn qua lăng kính màu hồng còn bây giờ có lẽ là tấm kính đầy bụi của thế gian. Thế giới mênh mang gì chẳng có, lòng người có rộng cứ tấp nập chen nhau bước vào ngã rẽ của cuộc sống bỗng chốc rồi thế giới cũng hóa chật thế thôi! Rồi có bao giờ từ mong manh, khờ dại mà ta bỗng chẳng còn sợ hãi cái hút của gió đông lạnh lùng với trái tim không ngừng sưởi ấm cho ai đó kia không?

Tỉnh táo lại đi! Tình yêu còn có thể tìm lại, khát vọng vì ta sẽ dậy lên vì hồn ta trẻ, thế nhưng mà thanh xuân chỉ có một mà thôi. Những lúc bản thân gục ngã thế này hãy khóc thật lâu rồi xua đuổi nỗi đau đi nhéMọi chuyện rồi sẽ ổn, sẽ ổn cả thôi, mình ta sẽ bên ta, ta đang còn có thanh xuân nữa đấy. Ta còn trẻ, đời thanh xuân là đời khát trải. Phía cuối con đường, thanh xuân có khi sóng gió nhưng chẳng phải ta không có bình yên. Thanh xuân là sự sống cưu mang đời người, nó không phải là nét chì để ta tẩy xóa dũ bỏ, không phải tờ giấy để xé đi một cách hoài phí. Đi qua thanh xuân bao giờ ta cũng sẽ ngơ ngác bước vào con ngõ tiếc nuối dạt dào là thực sự. Bởi thế, đừng làm đau thanh xuân bạn nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *